Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2013

8.7.2013 – Thứ hai Tuần 14 Thường niên - Sống bằng niềm tin

Lời Chúa: Mt 9, 18-26

18 Người còn đang nói với họ như thế, thì bỗng một vị thủ lãnh đến gần bái lạy Người và nói: “Con gái tôi vừa mới chết. Nhưng xin Ngài đến đặt tay lên cháu, là nó sẽ sống.”19Đức Giê-su đứng dậy đi theo ông ấy, và các môn đệ cũng đi với Người.
20 Bỗng một người đàn bà bị băng huyết đã mười hai năm tiến đến phía sau Người và sờ vào tua áo của Người,21 vì bà nghĩ bụng: “Tôi chỉ cần sờ được vào áo của Người thôi là sẽ được cứu! “22 Đức Giê-su quay lại thấy bà thì nói: “Này con, cứ yên tâm, lòng tin của con đã cứu chữa con.” Và ngay từ giờ ấy, bà được cứu chữa.
23 Đức Giê-su đến nhà viên thủ lãnh; thấy phường kèn và đám đông xôn xao, Người nói:24“Lui ra! Con bé có chết đâu, nó ngủ đấy! ” Nhưng họ chế nhạo Người.25 Khi đám đông bị đuổi ra rồi, thì Người đi vào, cầm lấy tay con bé, nó liền trỗi dậy.26 Và tin ấy đồn ra khắp cả vùng.
Suy niệm:
"Lòng tin của con đã cứu con"- Chúa muốn nói có niềm tin là vượt qua tất cả. Chính xã hội hôm nay cũng công nhận điều ấy qua câu nói "Không có tiền, mày sống bằng niềm tin ah". Đúng vậy, chỉ có ai đã từng trải qua kinh nghiệm niềm tin với Chúa như người phụ nữ bằng huyết hay con gái viên thủ lãnh được chữa khỏi. Kinh nghiệm niềm tin ấy cụ thể và thiết thực qua việc phó dâng công việc bế tắc của bản thân hay một lời nguyện tắc được nhậm lời. Theo giải thích logic thì mọi chuyện là trùng hợp, là ngẫu nhiên nhưng với giải thích của niềm tin thì nó là sự thật. Và chỉ có niềm tin mới quyết định tất cả.
Lời nguyện:
Lạy Chúa Giêsu
Con đường dài nhất là con đường từ tai đến tay.
Chúng con thường xây nhà trên cát,
Vì chỉ biết thích thú nghe lời Chúa dạy,
Nhưng lại không dám đem ra thực hành.
Chính vì thế
Lời Chúa chẳng kết trái nơi chúng con.
Xin cho chúng con
Đừng hời hợt khi nghe lời Chúa,
Đừng để nỗi đam mê làm lời Chúa trở nên xa lạ.
Xin giúp chúng con dọn dẹp mãnh đất đời mình,
Để hạt giống lời Chúa được tự do tăng trưởng.
Ước gì ngôi nhà đời chúng con
Được xây trên nền tảng vững chắc,
Đó là lời Chúa
Lời chi phối toàn bộ cuộc sống chúng con.

Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2013

Chúa nhật 14 thường niên C 2013 --SỨ MẠNG CỦA BẢY MƯƠI HAI MÔN ĐỆ

Phúc Âm: Lc 10, 1-9
Khi ấy, Chúa chọn thêm bảy mươi hai người nữa, và sai các ông cứ từng hai người đi trước Người, đến các thành và các nơi mà chính Người sẽ tới. Người bảo các ông rằng: "Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít; vậy các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đến gặt lúa của Người. Các con hãy đi. Này Ta sai các con như con chiên ở giữa sói rừng. Các con đừng mang theo túi tiền, bao bị, giầy dép, và đừng chào hỏi ai dọc đường. Vào nhà nào, trước tiên các con hãy nói: 'Bình an cho nhà này'. Nếu ở đấy có con cái sự bình an, thì sự bình an của các con sẽ đến trên người ấy. Bằng không, sự bình an lại trở về với các con. Các con ở lại trong nhà đó, ăn uống những thứ họ có, vì thợ đáng được trả công. Các con đừng đi nhà này sang nhà nọ.
"Khi vào thành nào mà người ta tiếp các con, các con hãy ăn những thức người ta dọn cho. Hãy chữa các bệnh nhân trong thành và nói với họ rằng: 'Nước Thiên Chúa đã đến gần các ngươi'.
"Khi vào thành nào mà người ta không tiếp đón các con, thì hãy ra giữa các phố chợ và nói: 'Cả đến bụi đất thành các ngươi dính vào chân chúng tôi, chúng tôi cũng xin phủi trả lại các ngươi. Nhưng các ngươi hãy biết rõ điều này: Nước Thiên Chúa đã đến gần'. Ta bảo các con, ngày ấy, thành Sôđôma sẽ được xử khoan dung hơn thành này".
Bảy mươi hai ông trở về rất vui mừng và nói rằng: "Thưa Thầy, nhân danh Thầy thì cả ma quỷ cũng vâng phục chúng con". Người bảo: "Ta đã thấy Satan từ trời sa xuống như luồng chớp. Này Ta đã ban cho các con quyền giày đạp rắn rít, bọ cạp, mọi quyền phép của kẻ thù, và không có gì có thể làm hại được các con. Dù vậy, các con chớ vui mừng vì các thần phải vâng phục các con, nhưng hãy vui mừng vì tên các con đã được ghi trên trời".
Suy Niệm:
Ðức Giêsu sai từng hai người một đi trước Ngài để đến các thành thị, thôn xóm, chữa lành bệnh tật và loan báo Triều Ðại Chúa đang đến. Nhiệm vụ cần thiết cấp bách đến nỗi Ðức Giêsu căn dặn đừng mang theo bao bị, túi tiền, giày dép và đừng chào hỏi ai dọc đường. Ngài e ngại chúng ta vì lo lắng với hành trang nặng nề mà khó lòng chu toàn sứ vụ. Chúa kêu gọi sự nhiệt tâm với sứ vụ và tinh thần từ bỏ nơi người môn đệ Chúa.

Thứ Năm, 4 tháng 7, 2013

Thứ bảy 6.7.2013 – Thánh Maria Goretti Trinh nữ Tử đạo

Phúc Âm: Mt 9, 14-17

"Làm sao các phù rể có thể buồn rầu khi tân lang còn đang ở với họ".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, [Chúa Giêsu sang miền Giêsarênô,] các môn đệ Gioan đến gặp Người mà hỏi: "Tại sao chúng tôi và những người biệt phái thì giữ chay, còn môn đệ của Ngài lại không?" Chúa Giêsu nói với họ rằng: "Làm sao các khách dự tiệc cưới có thể buồn rầu khi tân lang đang còn ở với họ? Rồi sẽ có ngày tân lang ra đi, bấy giờ họ mới giữ chay. Không ai lấy vải mới mà vá vào áo cũ, vì miếng vải mới làm áo dúm lại, và chỗ rách lại càng tệ hơn. Người ta cũng không đổ rượu mới vào bầu da cũ, chẳng vậy, bầu da vỡ, rượu đổ ra, và bầu da hư mất. Nhưng rượu mới thì đổ vào bầu da mới, và cả hai được nguyên vẹn".
Suy niệm
Qua bài Tin Mừng, Ðức Giêsu dùng hình ảnh tiệc cưới. Chính Ngài là chàng rể, còn các môn đệ là phò rể. Vậy nên chỉ sau khi chàng rể bị đem đi, tức là sau cái chết của Chúa Giêsu, thì lúc đó các môn đệ mới giữ chay, giữ chay vì thương nhớ và để đón chờ ngày Chúa trở lại.
Liệu có thể ghép những cái mới đó vào cái khung của lối sống cũ không?
Bằng hai ví dụ, Ngài cho thấy điều đó khó thực hiện và gây nguy hại.
Miếng vải mới được vá vào chiếc áo cũ, sẽ co lại và làm áo rách thêm.
Rượu mới được đổ vào bầu da cũ, thì bầu sẽ bị nứt mà rượu lại chảy ra.
Đối với Đức Giêsu, muốn giữ được cả bầu lẫn rượu mới, thì cần có bầu mới.
Bầu mới chính là cách sống mới Luật Tôra của Thiên Chúa
như đã được Ngài giải thích lại trong Bài Giảng trên núi.
Thánh sử
THÁNH MARIA GORETTI, TRINH NỮ TỬ ĐẠO
( 16.10.1890 – 6.7.1902 )


Teresa Maria Goretti sinh ngày 16.10.1890 tai Corina, một làng nhỏ thuộc nước Ý. Goretti được sinh ra trong một gia đình Công giáo đạo đức, thanh cao. Ông Luygi cha của Goretti, một người cha cần cù, biết nhìn xa trông rộng mọi cảnh huống trong gia đình. Bà Axunta, một người mẹ hiền hậu, bao giờ cũng tỏ ra thương chồng và yêu các con.

Năm lên 9 tuổi, Goretti theo cha mẹ sang Phêri để sinh sống cho cuộc sống đỡ chật vật hơn. Nhưng không may, mới ở Phêri được một năm thì cha em đã qua đời vì bệnh tật. Cái chết đau thương của người cha thân yêu đã ghi sâu trong tâm trí em kể từ ngày ấy và luôn luôn cô cầu nguyện cho cha mình. Thời gian lặng lẽ trôi, anh trai, Goretti và các em sống trong tình cảnh mồ côi cha, luôn túng bấn và thiếu gạo ăn. Hằng ngày mẹ và anh phải ra đồng, còn Goretti ở nhà trông các em và cơm nước. Em thay mẹ lo mọi việc trong nhà, nên chỉ mới 12 tuôi đầu mà em đã rất đảm đang và quán xuyến. Ai nhìn em cũng phải khen em thật là xinh, khuôn mặt trái xoan, mũi cao, trán cao, tóc đen và dài, em có đôi môi đỏ và thân hình đang tuổi dậy thì. Vì hoàn cảnh túng thiếu, nghèo khó nên từ nhỏ em đã không được đến trường học. Em không biết viết cũng không biết đọc, chỉ thuộc những kinh nguyện do mẹ dạy vào những buổi chiều hay buổi tối trước khi đi ngủ.

Mãi tới năm 12 tuổi, Goretti mới được rước lễ lần đầu tại nhà thờ Netturo cách làng Phêri 12km. Sung sướng và hạnh phúc biết bao đã từ lâu lắm em mong ước có ngày này, được rước Chúa vào lòng. Em đã thầm cầu nguyện, xin ơn cho người cha đã qua đời, xin cho mẹ đỡ vất vả để nuôi dạy các con nên người, và nhất là em đã xin Chúa cho em có một tâm hồn trong trắng, chăm chỉ làm việc, sống đạo đức và ngoan ngoãn.

Ngay bên cạnh nhà Goretti gia đình ông Xeren, ông Xeren có cậu con trai 17 tuổi là Alexander. Mồ côi mẹ từ khi mới vừa sinh ra nên Alexander đã sống thiếu tình mẹ xa tình cha: tâm hồn anh trống rỗng, lầm lì, thiếu văn hóa. Ông bà Luygi rất nhiều lần không nén lòng nổi kêu trách về Alexander thì ông Xeren cũng chẳng quan tâm mà dạy bảo gì. Điều đó làm cho ông bà Luygi muốn sớm đưa gia đình mình về lại Corina sống để tránh cho các con học đòi theo những thói hư của Alexander.

Rồi một chiều thứ bảy, sau khi đọc kinh xong, Goretti đang lúi húi sửa lại những bông hoa cắm trong bình và thay những cây nến mới. Alexander sang bên nhà muốn nhờ Goretti khâu lại khuy của chiếc áo sơ mi, Goretti nhận lời Alexander sang sửa giúp chiếc áo vì lòng bác ái. Anh đứng nhìn Goretti khâu áo, thì lúc này trong tâm trí anh nhận thấy Goretti là một thiếu nữ xinh đẹp hơn là thánh thiện. Anh muốn yêu cô và ước mong được sống gần cô. Không thể kiềm chế nổi mình, ngay khi Goretti vừa cất kim chỉ đi thì anh đã chạy lại ôm lấy cô và cố hôn lên đôi má bầu bĩnh của cô. Goretti thấy cử chỉ sàm sỡ của Alexander liền chống cự và đẩy anh ra. Thấy mình bị Goretti chống cự anh bỏ ra và hăm dọa nếu cô nói với ai biết chuyện này thì cô sẽ bị mất mạng.
Goretti hoảng sợ vội chạy ra vườn, trong lòng em buồn sầu và bối rối. Em mong được đi xưng tội ngay.

Mấy tháng êm đêm trôi qua, mùa hè đến. Chiều hôm đó trời như sắp có giông, bà Axunta giục con trai và cậu Alexander nhanh chóng thu lúa đang phơi ngoài bãi vào kho. Goretti ở lại cho em bé út ngủ và chuẩn bị cơm chiều. Alexander còn nấn ná muốn trò chuyện với Goretti và lại nhờ Goretti vá lại chiếc áo vừa bị rách, anh chạy về phòng lấy để đưa cho Goretti làm rồi anh ra sân. Một lúc sau anh nghĩ, chỉ có mình Goretti ở nhà và đây là dịp tốt để gần cô, anh nhờ bà Axunta coi bò giúp đẻ anh về nhà. Anh vào nhà thì thấy Goretti vẫn đang lúi húi khâu vá. Với tay cầm con dao cắt hoa quả để trên bàn, anh chỉ định dùng để dọa nếu lần này Goretti lại kháng cự. Anh gọi Goretti sang phòng anh, nhưng Goretti lưỡng lự không sang, anh liền tới nắm lấy tay cô và kéo sang. Goretti sợ hãi kêu cứu, liền đó anh đưa dao lên kề vào cổ cô mà dọa. Alexander vẫn chờ đợi sự ưng thuận của Goretti, còn Goretti một mực chống cự lại, trong lúc tức giận không kiềm chế nổi hành vi của mình anh đã đâm liên tiếp tám nhát dao vào ngực Goretti. Goretti quị xuống cố lết ra ngoài cửa, Alxender đuổi theo đâm tiếp bốn nhát dao nữa trên người Goretti rồi thất thần ném con dao đi rồi gục xuống bên Goretti.

Đúng lúc đó ông Xeren đi vào nhà chợt nhìn thấy Goretti nằm trên vũng máu liền kêu lớn tiếng để mọi người tới giúp. Tiếng Goretti rên rỉ trong đau đớn:
-          Chính… chính Alexander, Lạy Chúa… con chết mất!
Mọi người chạy đi gọi bác sĩ và cảnh sát, Alexander thì bị giữ lại nhốt vào phòng chờ cảnh sát đến.
Bác sĩ đến và xơ cứu vết thương rồi vội đưa em vào bệnh viện ngay để giải phẫu. Các bác sĩ đều thất vọng vì nhiều vết thương quá sâu và máu bị chảy ra quá nhiều, khó lòng em có thể sống qua được đến ngày mai.
Sáng sớm hôm sau, Cha Tuyên Úy đến làm các phép cho em, em nhận ra cha, nét mặt tươi vui:
-          Cha của con!
-          Con yêu dấu! Con bớt đau chưa? Con ạ, đau đớn là hạnh phúc cho con, nếu con vui nhận vì Chúa.
-          Vâng, thưa Cha.
Ba giờ chiều cùng ngày, đôi môi em vẫn mấp máy câu nguyện rồi bỗng nhiên em uốn người kêu lớn tiếng:
-          Alexander! Không được làm thế! Sa hỏa ngục đó.
Người em lịm dần, em ngừng thở nhưng nét mặt vẫn xinh tươi như bông hoa vừa được ngắt đi.

Đúng sáng ngày 8.7.1902 thánh lễ an táng Goretti được cử hành trọng thể. Rất đông người dân trong thành kéo nhau về tham dự. Mọi người đều rất thương nhớ và cảm kích lòng dũng cảm của em.
Trên bia mộ  của em được ghi hàng chữ:

MARIA GORETTI
THIẾU NỮ 12 XUÂN XANH
Sinh ngày 16.10.1890
đã tạ thế ngày 6.7.1902
Vì bảo toàn bông huệ khiết trinh

Ngày 24.4.1947 tại Đền Thờ thánh Phêrô, Đức Giáo Hoàng Piô đã phong Chân phúc cho Maria Goretti.
Ngay 24.6.1950 Chân Phúc Maria Goretti được vinh quang hiển thánh, Thánh Trinh Nữ Tử Đạo.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

ĐỜI ĐỀN TỘI CỦA ALEXANDER

Tòa tuyên án 30 năm tù khổ sai lưu đầy ra đảo Xirin đối với Alexander vì tội cố sát.

Lúc đầu Alexader không chút ân hận gì về tội lỗi mình gây ra mà chỉ biết giận đời. Một thời gian ngắn sau ở trong tù, một điều kỳ diệu đã đến làm thay đổi tâm hồn Alexander: Anh đã nằm mơ thấy Goretti đi dạo trong vườn có rất nhiều hoa đẹp, Goretti tươi cười nhìn anh và ngắt tặng anh một bông huệ trắng tinh cùng với những bông hoa hường đỏ. Tỉnh giấc, tâm hồn tội lỗi trong anh cũng thức tỉnh. Ngay sang hôm sau anh xin được gặp Cha Tuyên Úy để xưng tội. Cha ân cần giải thích:
-          Bông huệ trắng vốn tượng trưng cho đức trinh khiết, hoa hường đỏ tượng trưng cho phúc tử đạo. Maria Goretti  mà anh đã sát hại một cách tàn nhẫn chắc chắn đã tha thứ cho anh bằng cách tặng hoa và còn cầu nguyện cho anh. Xin Chúa dủ lòng thương xót vì máu nàng đã đổ ra để bảo vệ đức trinh trong ban cho anh ơn thống hối mà lo chuộc lỗi lầm.

Thật vậy, nhờ lời cầu nguyện của Goretti, Alexander đã trở về với Chúa, tính tình cũng đã thay đổi, nhờ đó mà anh được ân xá trước mười năm. Vừa ra khỏi tù, anh liền tìm đến nhà Goretti gặp bà Axunta để xin được tha thứ. Với lòng nhân hậu bà đã đón tiếp và mời anh ở lại dùng bữa cơm thân mật với gia đình, đúng ngày sinh nhật của Goretti năm 1937.
Sau đó, anh đến xin làm lao công trong một tu viện dòng Phanxico: để sống cuộc đời đền tội.

Tài liệu tham khảo:
-          Chuyện thánh Maria Goretti
-          Ca nguyện thánh nữ Maria Goretti của Cha Giuse Vũ Ngọc Bích, DCCT
-          Ngày lễ thánh Maria Goretti trong tập Mai Mốt của Linh mục Nguyễn Châu Hải.

5.7.2013 – Thứ sáu Tuần 13 Thường niên - Kêu gọi người tội lỗi.

Lời Chúa: Mt 9, 9-13
Khi ấy, Ðức Giêsu đi ngang qua trạm thu thuế, thì thấy một người tên là Matthêu đang ngồi ở đó. Người bảo ông: “Anh hãy theo tôi!” Ông đứng dậy đi theo Người. Ðức Giêsu đang dùng bữa trong nhà, thì kìa, nhiều người thu thuế và người tội lỗi kéo đến, cùng ăn với Người và các môn đệ. Thấy vậy, những người Pharisêu nói với các môn đệ Người rằng: “Sao Thầy các anh lại ăn uống với bọn thu thuế, và quân tội lỗi như vậy?” Nghe như thế, Ðức Giêsu nói: “Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. Hãy về học cho biết ý nghĩa của câu này: Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế. Vì tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi.”
Suy nim:
Hôm nay không phải là ngày kính thánh Matthew, người thu thuế mạnh mẽ. Mạnh mẽ từ bỏ mọi thứ mình có mà theo Chúa. Có lẽ ông phải bị dày vò lương tâm khá lâu và muốn tìm ánh sáng mới để rọi đường đi cho mình. Nay ông thấy Chúa Giêsu- Người mến thướng những ai tội lỗi. Thật, Người có thể bỏ 99 con chiên mà đi tìm 1 con chiên lạc. COn chiên lạc này vô cùng quan trọng. Người tội lỗi vẫn quan trọng hơn nhiều bởi người thánh thiện làm việc tốt dễ vô cùng. Vậy những ai đang huấn luyện hay nâng đỡ kẻ khác, hãy quan tâm hơn phần tối của xã hội. Bạn đừng lao vào những việc quá nhiều người làm như việc dạy giáo lý, phục vụ Cha xứ mà hãy bỏ chút sức lực của mình vào gốc tối cần có ánh sáng. Như Chúa cũng đã nói
“Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. Hãy về học cho biết ý nghĩa của câu này: Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế. Vì tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi.”

Thứ Ba, 2 tháng 7, 2013

Thứ năm 04.7.2013 – Ngài là thẩm phán tối cao

Phúc Âm: Mt 9, 1-8
"Họ tôn vinh Thiên Chúa đã ban cho loài người quyền năng như thế".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu xuống thuyền, vượt biển mà về thành của Người. Bấy giờ người ta đem đến cho Người một kẻ bất toại nằm trên giường. Thấy họ có lòng tin, Chúa Giêsu nói với người bất toại rằng: "Hỡi con, con hãy vững tin, tội con được tha rồi". Bấy giờ mấy luật sĩ nghĩ thầm rằng: "Ông này nói phạm thượng". Chúa Giêsu biết ý nghĩ của họ liền nói: "Tại sao các ngươi suy tưởng những sự xấu trong lòng? Bảo rằng "Tội con được tha rồi", hay nói "Hãy chỗi dậy mà đi", đàng nào dễ hơn? Nhưng (nói thế là) để các ngươi biết rằng trên đời này Con Người có quyền tha tội". Bấy giờ Người nói với người bất toại: "Con hãy chỗi dậy, vác giường mà về nhà con". Người ấy chỗi dậy và đi về nhà. Thấy vậy dân chúng sợ hãi và tôn vinh Thiên Chúa đã ban cho loài người quyền năng như thế.
Suy Niệm:
"Hỡi con, con hãy vững tin, tội con được tha rồi".  Ai thoạt đầu nghĩ rằng: lạ thật, cứ tin là được tha. Nhưng người Kito Giáo lại xác tín chuyện ấy. Không những qua những dụ ngôn trong các sách Tin Mừng mà còn qua kinh nghiệm đời sống của mình mà tôi xác tín sự ấy. Có đôi lúc tôi tuyệt vọng, tôi chạy đến cùng Chúa và xin sự che chở, Ngài liền nhậm lời. Lẽ nào Ngài chấp nhất tội lỗi của những con người thành khẩn.
Thiên Chúa không những tạo ra con người mà còn cho con người dự phần vào công trình tái tạo của mình. Quả thế, Ngài ban cho con  người có quyền tha tội. Nay, linh mục đoàn, giám mục đoàn,... đều có quyền tha tội ngay tại trần gian này để Kito hữu giao hòa với Thiên Chúa và Hội Thánh, thêm sức lực vượt thắng tội lỗi. Tuy họ có thể thay mặt Thiên Chúa mà tha tội lỗi của con người nhưng Kito hữu chúng ta cũng có quyền tha tội vậy. Tha tội lỗi mỗi lần anh em mình sai trái, tha tội lỗi mỗi lần anh em mình xúc phạm chính mình. Hay ta có thể khoan dung, tha thứ trong suy nghĩ, lời nói và hành động để phần nào cộng tác vào công trình tái tạo của Chúa.
Cầu Nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, nơi Chúa đầy quyền năng, đầy lòng nhân ái và là nguồn sống dồi dào. Xin Chúa ban cho những ai đang gặp đau khổ về thể xác và tâm hồn, luôn biết tin tưởng vào tình yêu vô biên của Chúa. Xin Chúa cũng ban cho những ai chưa biết Chúa được nhận ra Chúa là sự sống và nguồn hạnh phúc đích thực, để họ cũng tin và được đón nhận ơn cứu độ. Amen.



Thứ Hai, 1 tháng 7, 2013

03.7.2013 – Kính thánh Tôma Tông Đồ - Đừng cứng lòng nữa

Lời Chúa: Ga 20, 24-29

Khi ấy, một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tôma, cũng gọi là Ðiđymô, không ở với các ông khi Ðức Giêsu đến. Các môn đệ khác nói với ông: “Chúng tôi đã được thấy Chúa!”Ông Tôma đáp: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin.” Tám ngày sau, các môn đệ Ðức Giêsu lại có mặt trong nhà, có cả ông Tôma ở đó với các ông. Các cửa đều đóng kín. Ðức Giêsu đến, đứng giữa các ông và nói: “Chúc anh em được bình an.” Rồi Người bảo Tôma: “Ðặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Ðưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Ðừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.” Ông Tôma thưa Người: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!” Ðức Giêsu bảo: “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin!”Suy niệm:Chẳng rõ vì lý do gì mà ông Tôma đã không ở với nhóm môn đệkhi Đức Giêsu phục sinh hiện ra gặp các ông.Có vẻ có một sự xa cách nào đó giữa Tôma và mười ông kia.Chuyện này trở nên rõ hơn khi ông Tôma từ chối tin vào lời của họ:“Chúng tôi đã thấy Chúa!” (c. 25).Ông đòi tự mình kiểm chứng, thấy tận mắt, sờ tận tay.Thấy dấu đinh nơi bàn tay Thầy, xỏ ngón tay mình vào lỗ đinh,thọc bàn tay vào cạnh sườn Thầy: đó là những điều kiện ông đòi để tin.Tôma không đứng dưới chân thập giá như người môn đệ Chúa yêu,nhưng ông đã được nghe chuyện Thầy bị đóng đinh, bị đâm nơi cạnh sườn.Đối với ông, nếu Thầy thực sự phục sinh,thì thân xác Thầy vẫn còn phải mang những vết thương đó.Phục sinh không làm mất đi những vết sẹo của tình yêu cứu độ.Đấng phục sinh lại có ý chiều ông, đó mới là chuyện lạ.Ngài biết óc thực tiễn của ông, và Ngài không muốn mất ông (Ga 17, 12).Ngài dám thỏa mãn những đòi hỏi táo bạo và cụ thể của ông,để đưa ông về với đức tin, về với cộng đoàn.Một tuần sau, cũng vào ngày thứ nhất trong tuần,Đức Giêsu phục sinh đến như thể cho một mình ông thôi,và mời ông làm những điều ông đòi hỏi.Chẳng rõ Tôma có dám thực hiện hay không,nhưng chính thái độ bao dung và yêu thương của Thầy đã chinh phục ông.Môi ông bật lên lời tuyên xưng đức tin cao nhất trong Tân Ước:“Lạy Chúa của tôi; Lạy Thiên Chúa của tôi” (c.28).Lời tuyên xưng này vượt quá những gì giác quan ông có thể cảm nhận.“Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những ai không thấy mà tin!”Chúng ta ngày nay tuy không được hưởng kinh nghiệm như thánh Tôma,nhưng chúng ta lại được hưởng một mối phúc mà ngài không có được.Đó là mối phúc của người tin, không phải nhờ thấy tận mắt,mà nhờ nghe lời chứng của các môn đệ (Ga 17, 20), trong đó có Tôma.Xin cám ơn sự cứng lòng của thánh Tôma, cám ơn lời chứng của ngài.Chính sự cứng cỏi của ngài làm chúng ta mềm mại hơn để tin,vì chúng ta biết chuyện Chúa phục sinh không do một ảo giác tập thể.Tôma là một người hoàn toàn tỉnh táo.Trong tập thể chúng ta đang sống, vẫn có những Tôma:hoài nghi, bướng bỉnh, đòi hỏi, xa cách với cộng đoàn...Thầy Giêsu dạy chúng ta bao dung và nhẫn nại, chứ không kết án.Quanh chúng ta vẫn có nhiều người chưa biết Chúa,họ cũng đòi thấy và đụng chạm đến Thiên Chúa.Kitô hữu chúng ta phải có kinh nghiệm sâu xa như các tông đồ xưa,để làm chứng được rằng: “Chúng tôi đã thấy Chúa” (c. 25).
Cầu nguyện:Lạy Chúa Giêsu phục sinhlúc chúng con tìm kiếm Ngài trong nước mắt,xin hãy gọi tên chúng connhư Chúa đã gọi tênchị Maria đứng khóc lóc bên mộ.Lúc chúng con chán nản và bỏ cuộc,xin hãy đi với chúng con trên dặm đường dàinhư Chúa đã đi với hai môn đệ Emmau.Lúc chúng con đóng cửa vì sợ hãi,xin hãy đến và đứng giữa chúng connhư Chúa đã đến đem bình an cho các môn đệ.Lúc chúng con cố chấp và xa cách anh em,xin hãy kiên nhẫn và khoan dung với chúng connhư Chúa đã không bỏ rơi ông Tôma cứng cỏi.Lúc chúng con vất vả suốt đêmmà không được gì,xin hãy dọn bữa sáng cho chúng con ăn,như Chúa đã nướng bánh và cá cho bảy môn đệ.Lạy Chúa Giêsu phục sinh,xin tỏ mình racho chúng con thấy Ngài mỗi ngày,để chúng con tin là Ngài đang sống, đang đến,và đang ở thật gần bên chúng con. Amen. Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

02.7.2013 – Thứ Ba tuần 13 thường niên

Lời Chúa: Mt 8, 23-27
(23) Ðức Giêsu xuống thuyền, các môn đệ đi theo Người, (24) và kìa biển động mạnh khiến sóng ập vào thuyền. Nhưng Người vẫn ngủ. (25) Các ông lại gần đánh thức Người và nói: “Thưa Ngài, xin cứu chúng con, chúng con chết mất!” (26) Ðức Giêsu nói: “Sao nhát thế, hỡi những người kém lòng tin!” Rồi Người chỗi dậy, ngăm đe gió và biển: biển liền lặng như tờ.(27) Các ông ngạc nhiên và nói: “Người này là người thế nào mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh?”
Suy niệm:
Sóng đánh mạnh vào thuyền và Người vẫn ngủ. Điều đó chứng minh Người không màn đến những gì diễn ra xung quanh để tập trung vào những việc mình đang làm, dù là ngủ. Vậy ta hãy như Người. Khi làm những việc thiêng liêng nói riêng và công việc nói chung, ta hãy chỉ để ý đến Người. Như tham dự Thánh lễ sốt sắng, Viếng Thánh Thể khi tâm đã tịnh và yêu cũng yêu hết con người mình.
Khi các môn đệ kêu, Người mắn họ:“Sao nhát thế, hỡi những người kém lòng tin!” . Không trách được các môn đệ bởi họ là con Người toàn phần. Nhưng lời của Chúa không phải vì ghét mà thốt ra mà vì Ngài kỳ vọng nơi ta sự tin tưởng tuyệt đối. Dù gian nguy cũng đừng hỏi Chúa tại sao vì tóc trên đầu bạn có bao nhiêu sợi thì Chúa cũng đã đếm hết rồi.
Biển ngừng sóng, ta cũng ngừng đến việc bàn luận đến uy quyền của Chúa bởi điều đó là chân lý trường tồn. Vậy đó là cách để ta giải quyết những công việc của ta, những công việc bế tắc. rằng hãy dâng tất cả cho Chúa từ tối đêm đến khi ta thức dậy sau đêm dài. Chúa sẽ lo cho tất cả.